4 views
Tháng trước, tôi tháo nốt chiếc tủ quần áo cuối cùng trong căn hộ của mình và đăng ảnh lên mạng. Có hơn 200 bình luận, trong đó 180 người bảo tôi bị điên. Nhưng sau một tháng sống không tủ, tôi phát hiện ra thứ mà 15 năm làm nghề tôi chưa từng nghĩ tới. Khi bắt tay vào #keyword#, tôi muốn kể lại toàn bộ quá trình này một cách thật lòng, không tô hồng, bởi vì tôi vừa trải qua một cuộc cách mạng nho nhỏ ngay trong chính ngôi nhà của mình. Cái tủ mà tôi đã đóng cho hàng trăm gia đình hóa ra là kẻ thù của căn phòng Tôi từng tự hào lắm khi đóng những chiếc tủ âm tường cho khách. Tôi cầm thước dây, đo từng cm, rồi thiết kế sao cho tủ ôm khít vào tường, gọi là “tối ưu diện tích”. Nhưng khi sống thử trong căn hộ 47 mét vuông của mình, tôi mới ngồi xuống tính lại. Trong các bản vẽ tôi lưu suốt 10 năm qua, có đến 70% căn hộ dưới 60 mét vuông mà tôi làm tủ âm tường chiếm trung bình 12–15% diện tích sàn. Một chiếc tủ 2m x 2,4m x 0,6m đã ngốn gần 3 mét vuông, trong khi bên trong, phần hữu ích chỉ khoảng 30–40% thể tích vì suốt ngày phải chừa khoảng trống cho cánh mở và các ngăn kéo sâu không dùng đến. Tôi đếm thử tủ của chính mình: có đến 3 ngăn chứa đồ mà tôi mở ra không quá 4 lần một năm. Vậy mà tôi vẫn thiết kế nó to đùng, kín mít. Thật ra, tủ truyền thống không xấu, nó chỉ không phù hợp với không gian nhỏ. Nó tạo cảm giác bí bách, chặn ánh sáng, và biến một căn phòng vốn đã chật thành một cái hộp nữa. Tôi nhớ có lần đóng tủ cho một gia đình trẻ ở quận 7, họ phải bán bớt bàn ăn để kê được cái tủ tôi làm. Lúc đó tôi còn thấy mình “chuyên nghiệp”, giờ nghĩ lại tôi thấy mình đã góp phần làm cuộc sống của họ chật chội hơn. Cách tôi thay tủ bằng ba mảng tường và một cái thang Tôi dỡ toàn bộ tủ gỗ công nghiệp trong phòng ngủ, phòng khách và cả phòng làm việc. Thay vào đó, tôi dành một tuần để thiết kế lại hệ thống treo, kệ mở và giá tường. Chi phí toàn bộ: 4,2 triệu đồng, chỉ bằng khoảng 20% giá một chiếc tủ gỗ công nghiệp loại khá mà tôi từng báo giá cho khách. Tôi dùng ba mảng tường: mảng đầu tiên ngay cạnh cửa sổ, gắn hai thanh treo inox dài 1,2m, cách nhau 35cm để treo áo sơ mi và áo khoác. Vì quần áo lúc nào cũng được hong trong gió, tôi để ý thấy chúng bền màu hơn hẳn, đặc biệt trong khí hậu nóng ẩm ở Sài Gòn, áo thun không còn bị ẩm mốc như hồi còn nhét trong tủ kín. Mảng tường thứ hai tôi lắp kệ gỗ thông 3 tầng, mỗi tầng sâu 30cm, đủ để xếp quần jean và đồ len cuộn tròn theo chiều đứng. Tôi học được cách sắp xếp đồ theo tần suất sử dụng: thứ gì mặc hằng ngày để ngang tầm mắt, thứ gì hai tuần mới dùng một lần để lên trên cùng. Mảng tường thứ ba là một cây thang gỗ cũ tôi mua ở chợ đồ cũ với giá 800 nghìn, sửa lại thành giá treo giày dép và túi xách. Buồn cười là cái thang đó trở thành điểm nhấn cả căn phòng, khách nào đến cũng hỏi mua. Điều quan trọng nhất tôi nhận ra: không phải cứ có tủ là sạch, mà là biết cách giữ cho không gian thông thoáng. Tôi đã phải vứt đi gần một nửa số quần áo không mặc trong năm qua, và cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Những điều bất tiện mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ bài tư vấn nội thất nào Đừng tưởng sống không tủ là toàn màu hồng. Tuần đầu tiên, tôi ước có một cánh cửa để giấu cái mớ dây sạc, pin dự phòng và cả bộ đồ nghề đang nằm lăn lóc trên kệ mở. Vợ tôi thì phát cáu vì khách đến chơi nhìn thấy đồ lót phơi trong nhà tắm, vì chúng tôi không có tủ để cất riêng. Có lần đứa cháu 5 tuổi chạy vào phòng ngủ, giơ cái áo ngực của mẹ nó lên hỏi “Đây là gì?” trước mặt ba bốn người bạn của tôi. Đúng lúc đó tôi thèm một cánh tủ kín mít. Nhưng tôi cũng học được cách giải quyết: dùng hộp nhựa trong suốt dán nhãn để đựng đồ lặt vặt, xếp chồng lên giá cao 1m8, mắt thường khó thấy. Còn đồ lót của hai vợ chồng thì tôi mua hai chiếc hộp gỗ nhỏ đặt dưới gầm giường, đóng nắp kín. Với các tình huống khó xử, tôi rút ra bài học: nếu bạn có con nhỏ hoặc hay mời khách đến nhà, đừng áp dụng kiểu mở hoàn toàn. Chỉ nên áp dụng một phần, ví dụ treo quần áo ngoài nhưng vẫn có một góc kín để giấu đồ riêng tư. Tôi cũng khuyên những ai sống ở nơi ẩm thấp, ít nắng thì không nên treo đồ ngoài trời quanh năm, sẽ nhanh phai màu và bám bụi. Nếu bắt đầu lại từ đầu, tôi sẽ không đóng tủ bê tông cố định cho bất kỳ căn hộ nào dưới 70 mét vuông Nói thẳng, tôi thấy những chiếc tủ bê tông cố định mà nhiều người đổ tại chỗ đang làm hại người trẻ. Họ mua căn hộ 50 mét vuông, đổ một cái tủ bê tông 8 mét khối, mất 4 ngày công thợ, tốn 25–30 triệu đồng. Nhưng sau 5 năm, khi họ muốn bán nhà hoặc thay đổi bố trí, phải thuê người phá đi, tốn thêm 5–7 triệu và mất cả tuần. Tôi đã từng đóng bao nhiêu bộ tủ “chết” cho khách hàng trẻ tuổi, giờ ân hận kinh khủng. Trong khi đó, một bộ kệ tháo lắp được, tốn 5 triệu, dùng 3 năm rồi thay, vừa rẻ vừa linh hoạt. Tôi nhận ra rằng nội thất cố định chỉ hợp với nhà trên 70 mét vuông, nơi có dư đất cho những thứ bất biến. Còn với căn hộ nhỏ, cuộc sống thay đổi nhanh lắm: có con, đổi công việc, thay đổi sở thích. Cái tủ bê tông hôm nay là “đẳng cấp”, ngày mai là vật cản. Tôi không nói ai cũng nên bỏ tủ, nhưng nếu bạn đang sống trong một không gian dưới 70 mét vuông, hãy cân nhắc những giải pháp nhẹ nhàng, dễ tháo dỡ. https://thietkenoithat.com đã mất 15 năm để hiểu ra điều đó, và tôi chỉ ước gì có ai đó nói thẳng với tôi sớm hơn. Bạn đã bao giờ tự hỏi căn phòng của mình thực sự cần gì, hay chỉ đang cố nhét thêm đồ vào một cái hộp vốn đã chật?