5 views
Tháng 3 năm ngoái, tôi nghiệm thu căn hộ của chính mình sau khi đã thiết kế và hoàn thiện cho hơn 200 căn nhà. Vậy mà đến ngày chuyển vào, tôi chỉ ước đập tấm panel phòng khách bởi nó chắn hết ánh sáng, trong khi thiết kế lúc trước mọi người đều tấm tắc. Vợ tôi chỉ nói một câu: “Anh chọn đồ theo mắt chứ không theo người dùng.” Câu nói đó khiến tôi phải ngẫm nghĩ mấy ngày liền. Tôi ngồi viết những dòng này chẳng phải để khoe mà để bộc bạch bài học tôi phải đánh đổi bằng chính ngôi nhà của mình. Nếu bạn đang tính chuyện https://dailyuploads.net/4xt5rbe69tp4/Showroom_%253F%253Fp_lung_linh_nh%253Fng_nh%253F_t%253Fi_l%253Fi_tr%253Fng_tr%253Fnvksmo.pdf , bạn nên ngẫm kỹ những dòng phía dưới. Người làm nội thất có mắt thẩm mỹ nhưng ngu về công năng Cái trớ trêu là khi làm đồ cho khách, tôi luôn hỏi thói quen sinh hoạt một cách rất kỹ, nhưng khi tự làm nhà tôi đặt vẻ đẹp lên trên hết, bỏ qua thói quen cả nhà hay đi chân trần, nhu cầu phơi đồ và tiếng ồn từ máy giặt. Kể chi tiết một chút bức vách trang trí tôi thiết kế để tạo điểm nhấn lại khiến phòng khách tối om và dính bụi sau hai tuần. Tôi chọn loại MDF phủ sơn kẻ rãnh trang trí ngỡ là đẹp nhưng sự thật chính các rãnh đó là nơi trú ngụ của bụi mịn. Vợ tôi phải lau không ngày nào nghỉ mà vẫn không sạch. Nhiều hôm tôi ngồi mà thấy mình thật ngốc vì bao nhiêu năm khuyên khách hàng ưu tiên công năng vậy mà chính tôi lại bỏ quên điều sơ đẳng nhất. Sàn gỗ công nghiệp loại rẻ nhất trong khi ghế sofa hơn trăm triệu Tiền làm nhà của tôi tầm 800 triệu bao gồm cả nội thất và thiết bị. Tôi chọn cách giảm 30 triệu cho sàn nhà vì ham loại gỗ công nghiệp Đức giá thấp, thế mà lại dốc hầu bao mua sofa da nhập từ Ý xấp xỉ 120 triệu. Lý do tôi nghĩ sàn thì ít ai để ý còn sofa là chỗ tiếp khách nên không tiếc tiền. Sau 6 tháng, sàn bị phồng ở chỗ đặt máy giặt do nước rỉ xuống vì tôi bỏ qua lớp chống ẩm, còn sofa bị trầy tụi nhỏ leo trèo nhưng tôi không thể trách chúng. Khoản thay sàn và thay mới lên tới 45 triệu, quá xa con số tiết kiệm ban đầu. Bài học tôi rút ra chính là chia tiền theo tần suất đụng chạm chứ đừng theo chỗ nhiều người nhìn. Sàn, tủ bếp, giường ta dùng hằng ngày nên mua loại tốt, còn sofa khi có trẻ con thà chọn vải không thì phí tiền. Tủ bếp cao 2m4 đẹp mê mà lấy đồ phải bắc ghế Một trong những chi tiết khiến tôi day dứt là lúc vợ tôi phải leo lên ghế nhựa để với bộ nồi cất trên kệ cao do tôi vẽ ra để nhìn cho đẹp. Nhìn vợ đứng chênh vênh tôi hãi hùng nhưng lại không dám nói vì lỗi tại mình. Ai trong nghề như tôi vẫn hay vẽ tủ bếp âm trần cao vút cho sang nhà mà quên mất chiều cao với tay người phụ nữ châu Á khoảng 1m55 đến 1m60. Tầng kệ trên chót chạm mốc 2m4, người dùng phải kiễng chân huống chi là trẻ con. Hướng tôi chọn lúc sửa là đặt một thang trượt ngay trong khe tủ, và thay luôn các kệ trượt điện cho phần dưới dễ lấy. Nếu làm lại từ đầu tôi đã chọn không làm tủ sát trần thay vì cố nhét cho đầy. Vẻ đẹp mà chẳng dùng được chỉ là cái bẫy tốn tiền vô ích. Đồ nội thất đo đạc theo bản vẽ nhưng không đo theo thói quen của người nhà Hai tình huống sau cùng làm tôi thay đổi hẳn cách tư duy về đồ đạc. Đầu tiên là bàn ăn rộng tới 1m4 tôi sắm vì nghĩ cho cả nhà, thế mà đứa con trai hay nằm chơi dưới sàn bị mấy chân ghế chèn mỗi khi chui ra. Thứ hai là giường ngủ tôi kê hướng ra ban công vì thích ngắm trời sáng, nhưng đêm nào tôi cũng trằn trọc không sao ngủ yên vì quen quay mặt vào cửa từ hồi ở nhà thuê. Qua đó tôi hiểu chân lý đơn giản đồ đạc không phải chỉ để nhìn mà chính là để tạo nên chuyển động và cảm giác an toàn cho từng người trong nhà. Phương pháp ngược hẳn bây giờ là thiết kế từ lối đi và hành vi thực tế, vẽ sơ đồ sinh hoạt trước cả khi chọn màu, rồi lấy đèn, chỗ cất, điểm tựa ngồi làm trung tâm. Các bạn đừng bao giờ đo đạc theo bản vẽ mà bỏ quên thói quen của từng người ở. Bây giờ hễ có khách nhờ thiết kế, tôi luôn hỏi trước một câu nghe lạ: Thành viên nào thức dậy đầu tiên và việc đầu tiên họ làm là gì. Điều họ trả lời định hình phần lớn thiết kế cho khu bếp, khu vệ sinh nhà họ sắp xây. Nếu bạn chưa tìm ra lời giải cho tổ ấm tương lai, thì hãy dành ra một tuần quan sát cả gia đình sống thế nào, còn sau tuần đó hãy mua bất cứ thứ gì. Tôi còn tệ hơn bạn tưởng đấy, nên tôi hiểu việc thay đổi thói quen khó nhường nào. Thú thật tôi tin nếu anh chị làm được điều ngược đời đó, chốn về của bạn sẽ không chỉ đẹp mà còn nuôi dưỡng cả gia đình suốt năm tháng. Anh chị đã bao giờ nhìn lại căn phòng mình ở và tự hỏi vì sao mãi thấy chật chội dù đồ đạc chẳng thiếu thứ gì? còn nếu có, anh chị thử bắt đầu từ nếp sống của chính mình thay vì nghĩ đến màu sắc, hình khối.