"title":"Bếp mới ai cũng trầm trồ mà tôi chỉ muốn khóc mà tôi thì đang ngồi khóc","body":"
Một lần mẹ chồng tôi gọi lên khen bộ tủ bếp sang như phòng trưng bày, còn tôi thì tôi lúc đó đang bệt xuống sàn cầm một cái chảo chống dính sứt lớp chống dính vì phải xếp chồng, mắt cay xè vì ngốn 200 triệu nhưng bếp vẫn bất ổn. Tôi vốn làm thiết kế nội thất văn phòng đã 8 năm, tưởng chuyện bếp núc là chuyện nhỏ, thế mà giờ lại ngồi ôm cái chảo rách mà không biết trách ai. Nói thẳng ra thì lỗi là tại tôi chứ không phải tại thợ. Khi bắt tay vào #keyword#,,,} việc đầu tiên tôi làm không phải đo đạc mà là mở Pinterest để rồi hì hục lưu mấy trăm tấm ảnh. Cười ra nước mắt là tôi bỏ qua cả chuyện đo chiều cao của chồng con trong nhà, vậy mà cứ thế hô hào thợ làm đúng như ảnh. Hậu quả là tôi cao 1m55 cứ đòi bê nguyên kệ trên của người nước ngoài cao 1m75, tầng để đồ trên cao ngất tôi đứng kiễng, tay với muốn co rút mà vẫn không chạm tới. Mỗi lần phải với lên kệ trên là tôi lại bị chuột rút và phải trèo lên ghế nhựa. Cả đời tôi đi tư vấn người khác phải lấy cơ thể người dùng làm chuẩn, vậy mà bếp của chính mình tôi lại quên sạch. Chưa hết, tay nắm cũng là một vấn đề, tôi thích tay nắm dài kiểu đồng thau nhìn sang như khách sạn, quên bẵng đi rằng tạp dề của tôi hay vướng vào cứ mỗi bận nấu ăn là bị kéo. Đến bây giờ nghĩ lại tôi chỉ muốn tự cười mình vì mấy chuyện sơ đẳng nhất mà tôi lại chẳng đoái hoài.
Cái bẫy của những bức ảnh đẹp trên mạng
Tôi tin chỉ cần sưu tầm ảnh từ Pinterest là đưa cho thợ xem rồi sẽ ổn, nhưng tôi nhầm to. Tôi cứ thế bê nguyên khoảng cách các tầng từ một căn bếp của người nước ngoài thiết kế cho người cao 1m75, trong khi tôi chỉ cao 1m55. Tầng trên chót treo lơ lửng ở độ cao 1m85, mỗi lần tôi phải trèo ghế mới chạm tới cái nồi áp suất mà tôi dùng mỗi tuần. Tay nắm tôi cho thợ đục cũng sai vì tôi ép thợ làm theo ảnh, tay nắm tầng dưới thấp lè tè, tôi phải khom lưng sát đất mới mở được ngăn tủ, còn nắm tủ trên thì cao quá. Chính điều buồn cười nhất là tôi vẫn tự an ủi rằng mình dân thiết kế có 8 năm kinh nghiệm, mà đến bếp nhà mình còn chẳng nên hồn lại tệ hơn cả khách hàng khó tính nhất tôi từng gặp. Tôi ngồi giữa đống bản vẽ mà tự hỏi 8 năm qua mình học được gì qua 8 năm làm nghề. Câu giải đáp duy nhất là tôi chưa từng thực sự hiểu người dùng cho đến khi chính tôi thành người dùng và ăn trái đắng. Những bức ảnh bếp đẹp mê ly chỉ để ngắm chứ đừng bao giờ mang vào bếp của mình. Người ta chụp ảnh người ta cao 1m75 và căn bếp nhà họ mênh mông hơn hẳn, mình thì bếp chung cư cũ 20 năm rộng chưa được 8 mét vuông, đòi làm giống họ thì khác nào ôm cây đợi thỏ và cuối cùng khổ chính mình.
Ngăn kéo sâu 60cm trông thật sang cho đến khi phải tìm hũ gia vị
Sau khi xong vụ kệ trên cao chót vót tôi lao vào sai lầm tiếp theo chính là cái ngăn kéo tôi nghe tư vấn làm sâu 60cm theo đúng kiểu mẫu sang trọng trên tạp chí. Thời điểm mới lắp đặt xong tôi nhìn mà ưng cái bụng, rộng rãi, sâu hoắm, tưởng đâu để được cả thế giới, vậy mà đến bữa nấu ăn đầu tiên tôi mới ngớ người. Cái hũ mắm tôm vừa nặng vừa to để dưới cùng, tôi phải bê cả khay ra mới lấy được, còn bịch bột ngọt to đùng thì bị nhét giữa đám chai lọ, tôi bới tung cả ngăn mới thấy. Chai nước mắm cao lêu đêu chẳng thể đứng thẳng nổi trong ngăn kéo bởi tôi làm ngăn kéo thấp hơn thân chai, thế là nước mắm chảy ra, ướt hết cả khay. Ngăn kéo sâu 60cm trông hào nhoáng thật đấy, nhưng mỗi lần dùng tôi lại phải khom người lục lọi tốn đứt 5 phút chỉ để tìm một gói tiêu xay. Tôi vội vã đi mua thêm 3 khay nhựa để lót dưới đáy ngăn, nhưng tình hình vẫn y nguyên, đồ dùng vẫn dồn hết vào một chỗ, vẫn tối om om, tôi phải soi đèn pin, và tôi vẫn phải bưng cả khay ra sàn nhà mỗi lần tìm một thứ gì đó. Mãi sau tôi mới hiểu ra một cách đau đớn rằng ngăn kéo sâu không có nghĩa là ngăn kéo tốt. Với người nội trợ Việt Nam gia vị là thứ dùng mỗi bữa, không thể vùi tận đáy như chôn của quý mà phải để vừa tầm với thì nấu nướng mới đỡ vất vả và tôi mới không phát khùng mỗi khi đứng giữa cái bếp này.
Khi thợ bảo 'chuẩn quy trình' còn tôi thì đứng nhìn cái giá để bát úp nước chảy tong tong vào mặt
Chưa hết đâu, tôi còn một vố nữa với cái giá úp bát chén. Vì tự nhận mình là dân thiết kế nên tôi cứ thế nhảy vào sửa bản vẽ vào từng li từng tí của bản thiết kế, ép thợ làm giá úp chén dính liền bồn rửa mô phỏng đúng kiểu bếp Âu, nghĩ rằng tiện lợi, rửa xong quay ra úp luôn. Nhưng tôi bỏ qua một điều vô cùng quan trọng: cái nắng mưa thất thường của miền Nam nóng ẩm quanh năm. Chén bát nằm trong giá úp tối om không bao giờ khô hẳn được, toàn ẩm rồi dần dần mốc, trong khi nước chảy tong tong từ chén róc rách xuống mặt kệ gỗ công nghiệp. Mới được 2 tháng mặt cánh tủ dưới đã phồng lên vì nước thấm vào suốt ngày đêm, lớp bề mặt bong tróc lở chỡ, tôi đứng nhìn mà xót xa. Tôi cuống cuồng gọi thợ qua kiểm tra, thợ ngó nghiêng rồi bảo làm đúng quy trình, ý ông ấy là tại tôi ép làm vậy chứ không phải tay nghề ông kém, mà nói thật thì ông ấy cũng chẳng sai. Tôi lại phải bỏ thêm 15 triệu để thay toàn bộ giá úp bát, và bọc nhôm hết cả phần chân tủ, chống thấm lại từ đầu, mà cái cảnh nước chảy vẫn còn nguyên, chỉ có điều lần này nước chảy xuống khay inox chứ không phải gỗ. Bây giờ nhìn lại tôi tự trách mình đúng là ảo tưởng khi nghĩ một cái giá úp bát kiểu Tây sẽ ổn trong cái bếp Việt này. Rút kinh nghiệm xương máu đó là cấm kỵ khi đặt đồ ướt lên kệ gỗ công nghiệp dù có quảng cáo chống nước, dù nó có sang đến đâu, thì nên để nước rơi ra chỗ khô ráo, chứ không phải gom hết vào trong lòng tủ.
Cái kết tôi cần chứ không phải cái nhìn ai cũng khen
Sau 8 tháng sống chung với cái https://tubepdep.vn này tôi đi đến một quyết định khá táo bạo, tôi cho đục bỏ 2 cánh tủ, thay bằng kệ để đồ không cánh, {mua thêm giá xoay inox|sắm một cái giá xoay inox|mua một bộ giá x air