2 views
Năm ngoái tôi bán tổ ấm cũ của mình để theo đuổi giấc mơ căn nhà vườn 60m2. Nhiều bạn trong nghề đều thắc mắc tôi có đang bị stress chuyện gì không, bởi cả chục năm qua tôi luôn tư vấn cho khách rằng nhà càng nhiều không gian mở, càng tối giản, càng gần gũi thiên nhiên thì càng đẹp. Ấy vậy mà căn nhà mới của tôi ngập trong những bức tường dày và một cái sân sau gần như tối om. Khi đứa con trai năm tuổi hỏi 'Sao nhà mình không có cửa kính lớn nhìn ra vườn như bố hay vẽ cho người ta?', tôi đành lảng sang chuyện khác. Sáu tháng trôi qua kể từ ngày chuyển đến, tôi lại thấy chưa bao giờ nhà mình đẹp hơn thế. Tôi hiểu ra một điều rằng một ngôi nhà đẹp đâu phải thứ để người ngoài nhìn vào trầm trồ, mà là cảm giác an toàn đến từng chi tiết nhỏ. Từ đó tôi bắt đầu viết lại toàn bộ cách tôi làm #keyword# cho khách hàng. Cái đầu tiên tôi điều chỉnh là bỏ hẳn câu hỏi 'anh chị theo đuổi phong cách gì'. Giờ đây tôi mở đầu bằng câu hỏi trái khoáy: 'điều gì ở tổ ấm hiện tại làm anh chị khó chịu nhất?'. https://thietkenoithat.com có đôi vợ chồng ở Cầu Giấy từng nói rằng phòng khách rộng đến mức lạnh lẽo, bởi họ cảm thấy lạc lõng giữa một khoảng trống mênh mông. Điều họ thực sự cần không phải là không gian tiếp khách hoàn hảo cho ảnh check-in, mà là góc uống trà riêng tư tránh xa tivi. Tôi thiết kế lại căn phòng đó đơn giản là chia phòng thành hai vùng chức năng rõ rệt, thế mà họ bảo tôi sau một tháng ở rằng họ chưa bao giờ thấy yêu căn nhà đến thế. Tôi nghiệm ra là vẻ đẹp trường tồn phải khởi phát từ nếp sống của chủ nhà. Ví dụ, nhà tôi có một bức tường gạch thô, vợ tôi bảo nó làm căn nhà tối và thô kệch. Vậy mà chỉ ba tháng sau, bà ấy là người đề nghị giữ nguyên vì nó điều hòa nhiệt độ phòng hiệu quả hơn điều hòa. Thứ đẹp tôi từng vẽ vời là sự tối giản với vật liệu đắt tiền và ánh sáng lung linh, còn đẹp theo kiểu tôi đang sống lại là sự hữu dụng gắn với từng thói quen nhỏ. Bây giờ khi gặp khách hàng mới, tôi không còn hỏi 'nhà anh chị bao nhiêu m2' nữa. Tôi hỏi họ 'một ngày bình thường của anh chị diễn ra như thế nào, từ lúc thức dậy đến lúc đi ngủ?'. Thứ họ chia sẻ định hình rõ ràng hướng đi của bản vẽ, thậm chí chẳng kém gì chuyện túi tiền. Một vị khách trung niên ở tỉnh lẻ tâm sự điều ông cần nhất là một không gian thờ tự ấm cúng, nhưng suốt ba buổi tư vấn ông không hề nhắc đến phòng khách. Tôi bố trí cho ông một phòng thờ ở vị trí kín đáo nhất, có cửa sổ mở ra khoảng sân nhỏ, nơi ông trồng một cây khế. Lúc bàn giao, ông đứng lặng hồi lâu không nói. Ông kể 'con trai tôi hồi còn sống rất hay ngồi dưới gốc khế', và tôi nhận ra giá trị của căn nhà này không xuất hiện trong bất kỳ bản vẽ phối cảnh nào. Tuần trước, cậu bạn trẻ trong công ty hỏi tôi làm sao để khách hàng hài lòng sau bàn giao. Tôi chỉ cười và nói: 'Cứ sống thử trong nhà của khách trước khi vẽ, dù chỉ là tưởng tượng.' Chớ vẽ nên một ngôi nhà đẹp trong trí tưởng tượng của riêng bạn, mà hãy vẽ căn nhà họ thực sự sẽ ở. Nếu bạn sắp xây nhà, tôi khuyên bạn một điều thật lòng: đừng chạy theo mấy mẫu nhà đẹp trên mạng xã hội, mà hãy ngồi lại ghi chép mọi hoạt động thường ngày trong tổ ấm. Số lượng phòng, hướng mở cửa, tông màu chủ đạo đều là chuyện thứ yếu. Cái quyết định tất cả là bạn có thấy mình được nghỉ ngơi đúng nghĩa khi bước qua cánh cửa hay không. Căn nhà nhỏ 60m2 của gia đình tôi có thể không lọt vào bất kỳ cuốn sách ảnh kiến trúc nào, nhưng mỗi tối, khi thằng con trai ngủ say, tôi và vợ vẫn ngồi với nhau ở khoảng sân sau, lắng nghe tiếng dế kêu mà thấy lòng bình yên lạ. Tôi cho rằng thứ đó mới đáng gọi là tổ ấm đẹp, dù chẳng có ai chụp ảnh để đăng lên mạng. Còn bạn thì sao, bạn muốn xây một căn nhà đẹp để bàn dân thiên hạ trầm trồ hay một mái ấm để mỗi ngày trở về là một niềm vui?